Bệnh viện tự hào là một trong những đơn vị trẻ trung và năng động hàng đầu tỉnh Đắk Lắk
Bệnh viện tự hào là một trong những đơn vị trẻ trung và năng động hàng đầu tỉnh Đắk Lắk
Bệnh viện tự hào là một trong những đơn vị trẻ trung và năng động hàng đầu tỉnh Đắk Lắk 
Hôm nay, Bệnh viện tổ chức Hội thao “Thanh niên khỏe” không phải để tìm ra ai mạnh nhất, nhanh nhất hay khéo léo nhất. Điều đọng lại sau cùng không nằm ở thành tích mà nằm ở cách những con người vốn quen với sự nghiêm túc và chuẩn xác, bỗng trở nên gần nhau hơn – qua từng trận bóng, từng pha kéo co, từng lần chuyền tay nhau một vật nhỏ mà tiếng cười thì lớn dần.
Trước đó, ta biết nhau qua những lần hội chẩn ngắn ngủi
, giờ đây đứng chung một đội. Có những bác sĩ vốn ít nói, bất ngờ trở thành người hò hét nhiệt tình nhất bên đường biên. Có những điều dưỡng vốn quen với sự nhẹ nhàng, bỗng trở nên quyết liệt trong từng bước chạy. Và có những tiếng cười vang lên, rất thật, rất đời – thứ âm thanh đôi khi hiếm gặp trong một môi trường vốn quen với sự căng thẳng.
Chính những điều đó làm nên ý nghĩa của ngày 26/3 
Tuổi trẻ của Bệnh viện Đa khoa Phú Yên là một lực lượng thật sự – trẻ trung, đông đảo
, và quan trọng hơn hết, là đang gánh trên vai một phần không nhỏ trách nhiệm của bệnh viện 
Hơn 300 đoàn viên thanh niên – đó không chỉ là một con số
. Đó là hơn 300 câu chuyện, hơn 300 hành trình riêng, nhưng đang cùng gặp nhau ở một điểm chung: chăm sóc và bảo vệ sức khỏe cho người dân.
Công việc trong bệnh viện không cho phép sai sót. Nhưng điều đó không có nghĩa là con người trong đó phải khô khan. Ngược lại, chính những hoạt động như hội thao lại giúp cân bằng lại tất cả. Nó giúp mỗi người nhớ rằng, bên cạnh vai trò chuyên môn, mình vẫn là một phần của tập thể. Và tập thể ấy mạnh lên không chỉ nhờ chuyên môn giỏi, mà còn nhờ sự gắn kết
Một bệnh viện không chỉ được xây dựng bằng máy móc hiện đại hay những phác đồ điều trị. Nó được xây dựng từ con người – từ cách họ làm việc cùng nhau, hỗ trợ nhau và tin tưởng nhau.
Những điều giản dị ấy, nếu nhìn kỹ, lại chính là nền tảng của một tập thể vững mạnh.
Ngày 26/3 cũng là dịp để nhìn lại một cách lặng lẽ: tuổi trẻ của mình đang ở đâu, đang làm gì, và đang hướng tới điều gì
Với những đoàn viên của bệnh viện, câu trả lời có lẽ không cần phải nói ra. Nó thể hiện trong từng ca trực đúng giờ, từng lần xử trí kịp thời
, từng sự kiên nhẫn với người bệnh và người nhà bệnh nhân. 
Hội thao kết thúc, mọi người lại trở về với công việc thường ngày.
Hành lang bệnh viện lại sáng đèn như cũ
. Những ca bệnh vẫn tiếp nối. Áp lực vẫn còn đó. Nhưng có một điều đã thay đổi – dù rất nhẹ: cảm giác về nhau.
Người ta sẽ dễ gọi tên nhau hơn.
Dễ cười với nhau hơn.
Và có thể, trong một ca trực căng thẳng nào đó, ký ức về một trận kéo co hay một pha bóng vụng về hôm nay sẽ bất chợt quay lại, khiến mọi thứ trở nên nhẹ hơn một chút…
Để rồi sau đó, lại tiếp tục đi nhanh – nhưng không còn đơn độc.
Và có lẽ, chính từ những điều như vậy, một “nhà thương Phú Yên” không chỉ là nơi điều trị bệnh mà thực sự trở thành một điểm tựa – vững vàng, bền bỉ và đầy tính người – cho mảnh đất này.


